Thu Phong Vũ
Đã lâu rồi, em không về chốn xưa
Biết hoa sữa còn nồng nàn như trước ?
Biết trái tim còn buồn vui, mất được
Biết những con đường còn nhung nhớ bàn chân
Đã lâu rồi em không về chốn xưa
Những mùa trăng bình minh lên đã vỡ
Cố dặn lòng, thôi đừng thương nhớ
Lỡ chớp mắt rồi em lại khóc như xưa
Đã lâu rồi em không về quán vắng ngày mưa
Chợt xót xa thấy bóng mình ngồi nhớ
Mưa khóc thầm ngoài hiên như tiếng vỡ
Lạnh buốt giọt hương thầm nhạc Trịnh tha hương
Đã lâu rồi em không về chốn xưa
Để gặp lại màu trạng nguyên nhức nhối
Ai ngày xưa tin một lời hứa đợi
Bây giờ ngồi lỡ hẹn với tháng năm
Đã lâu rồi kỉ niệm tưởng lặng câm
Về chốn xưa mới hay lòng vẫn cháy
Mặt bình thản và trái tim run rẩy
Em kể cho mình chuyện quá vãng xa xôi
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

0 comments:
Post a Comment