Tuesday, November 3, 2009

Lẩm cẩm qua ngày

Lão Đại đục lão Nhị; lão Nhị giựt cùi chỏ lão bà bà. Lão bà bà kiếm lão ám mấy tuần nay chả làm ăn gì được cả, chán mớ đời. Tức quá tính cho lão bà bà biết là mỗ đây cũng là lão Đại, biết điều thì tránh chổ khác, nhưng thôi. Dù gì cũng là người có công mướn mình vô cái hãng nầy, nói thế lão bà bà sợ, tội quá. Thiệt đúng là người nhân từ thường chịu lỗ trong xã hội!!!

Làm cho cái hãng nầy đúng là sa vào vũng lầy hôi thối. Chủ nhân lão Đại muốn tiết kiệm tối đa, nên chỉ cho sử dụng những kỹ thuật và những sản phẩm phần mềm rẻ nhất hoặc miễn phí. Mà những thứ như vậy là những thứ cũ mềm mấy đời vương, thiên hạ chả còn mấy người xài, làm chán chết luôn. Đã thế trả lương rẻ như là lương phụ hồ, lại còn không lên lương. Chỉ được có một điểm là việc nhàn và rất là bền và ổn định, mà lão đang ở trong tình thế cần một việc ổn định nên chán cũng phải làm. Với lại gần cả chục năm nay kinh tế Mỹ nhất là các ngành kỹ thuật cao không khá, lỡ mà mất việc coi như là hẻo luôn nên chọn một hãng vững chắc làm cho an tâm.

Đi làm một thời gian dài mới thấy có sự khác biệt về văn hóa và cách đối xử. Hồi mới qua không nghề, không bằng cấp, đi làm mấy việc lỉnh kỉnh cho các dây chuyền lắp ráp hàng điện tử trả lương sát mặt đất $3.25 một giờ, xếp trực tiếp dây chuyền sản xuất coi như trâu bò. Thường là xếp trực tiếp mấy chổ như vậy là người cùng sắc dân với đa số công nhân. Hãng đông người Việt thì xếp Việt, đông Phi thì xếp Phi vân vân. Không biết mấy chổ khác thì sao chứ mấy hãng lão làm đụng xếp Việt rất là hống hách và ưa sách nhiễu nhân viên. Cũng là dân lom com thất học chỉ có là làm lâu năm hơn nên được phong cái chức quản lý vài người hoặc vài chục người vậy mà hách dịch phát bực mình. Vậy mới thấy cái văn hóa làm quan rồi lộng quyền của dân Á châu ăn sâu vào máu, không khá được.

Ra trường đi làm rồi thì được đối xử khá hơn, nhưng cũng tùy xếp là dân xứ nào, lớn lên ở đâu. Nếu là dân sinh ra và lớn lên ở Âu, Mỹ, thì đối xử rất khách sáo với nhân viên, nhưng lạnh lùng và giữa xếp và nhân viên ít có tình cảm. Nếu là di dân tư các xứ nghèo hơn như ở châu Á, hoặc các nước Đông Âu thì na ná nhau. Ưa xoi mói và kiểm soát nhân viên chặt chẽ hơn. Có một đặc điểm là xếp là dân di dân thường không tự tin, sợ đảo chánh nên nếu có cơ hội mướn người thường mướn đồng chủng hoặc là dân di dân na ná mình. Lão bà bà là dân Nga nên mướn toàn dân cựu Sô Viết, vào phòng họp rì rào tiếng Nga, thiếu điều muốn gọi nhau là "đồng chí".....

Hưm....bực mình chửi đổng một chập sướng mỏ, thấy cũng hả tức một tí. Thôi quay lại làm việc. Lão lỡ hứa với nữ là sẽ làm xong cái project tuần nầy. Công nhận mình yếu đuối thật. Tự nhủ là sẽ chỉ làm việc hăng một tí cho những nữ trẻ đẹp môi đỏ mắt chớp chớp. Vậy mà giờ phải nai lưng ra làm việc cho một nữ lớn hơn mình cả đống tuổi.......Đời ơi !!!!! Buồn quá ........

1 comments:

Anonymous said...

Đáng đời Đa sự lão ca, cho chừa cái tật ...mê gái nha. Ráng mà chìu lão bà bà đi, hông ấy có bữa bả đì cho sói trán, đì cho tối tăm mặt mũi, hết lên mạng ta bà luôn bây giờ.
Bác sĩ D.Q. đây

Post a Comment

Khách thăm viếng